Ở Việt Nam, từ trước đến nay, ch?ng ta b?n nhiều về văn chương cũng như về văn ho?, nhưng lại ?t khi đề cập đến văn ho? văn chương, cho d?, theo t?i, việc nghi?n cứu văn ho? văn chương c? thể gi?p ch?ng ta hiểu s?u sắc hơn kh?ng những về văn ho? m? c?n cả về văn chương nữa. Điều n?y c?ng đặc biệt c? ? nghĩa trong ho?n cảnh Việt Nam, nơi văn chương, n?i chung, vẫn c?n la đ? tr?n mặt bằng văn ho?. Lại l? thứ văn ho? chưa bao giờ thực sự được chuy?n nghiệp ho?.
N?i một c?ch t?m tắt, theo t?i, một nền văn học chỉ c? thể ph?t triển một c?ch l?nh mạnh tr?n nền tảng một văn ho? văn chương l?nh mạnh. V? văn ho? văn chương chỉ l?nh mạnh khi ở đ? tinh thần s?ng tạo được coi trọng cả trong việc viết lẫn việc đọc. M? đề cao tinh thần s?ng tạo cũng c? nghĩa l? đề cao tinh thần ph? ph?n: kh?ng c? nền văn học n?o c? thể khởi sắc nếu n? kh?ng tự phủ định v? tự vượt qua ch?nh n?. N?i c?ch kh?c, văn ho? văn chương l? một trong những yếu tố căn bản để h?nh th?nh cộng đồng văn học nhưng để cộng đồng văn học ấy thực sự đạt được những th?nh tựu đ?ng kể, nền văn ho? văn chương ấy phải kh?ng ngừng bị đặt th?nh nghi vấn v? kh?ng ngừng bị ph? ph?n. Trong quan niệm của t?i, một trong những nhiệm vụ quan trọng h?ng đầu của nh? ph? b?nh l? đẩy những nghi vấn v? những ph? ph?n ấy đến tận c?ng. Để văn ho? văn chương kh?ng bị biến th?nh một t?n ngưỡng với những gi?o điều v? những khu?n s?o cũ kỹ, chật chội l?m thui chột ? ch? v? khả năng s?ng tạo của người cầm b?t. V? để văn học lu?n lu?n l? một h?nh tr?nh t?m kiếm v? thử nghiệm li?n tục.