T c giả chia t c phẩm ra l m 3 phần r rệt về Nho tự, Đạo học v Văn Chương. Mỗi một phần c 14, 11 v 8 đề t i kh c nhau v đặc biệt nhất phải n i l 14 đề t i đầu; mỗi đề t i chỉ b n về một chữ. V dụ như chữ nh n, lễ, nghĩa, hiếu, t n, đạo, đức, th nh v.v... Mỗi chữ như vậy, t c giả ph n t ch ra từng bộ một để giải th ch, dẫu l người chưa am tường chữ H n cũng c thể h nh dung ra được bộ ấy, chữ ấy l nghĩa như thế n o. Điều n y giống như một ng đồ Nho giải th ch cho những người mới học biết c ch viết, c ch đọc v nghĩa của mỗi chữ rất r r ng. Do vậy, d ai c kh t nh đến đ u hẳn cũng phải h i l ng với lập luận của t c giả.
T c giả kh ng chỉ giải th ch nghĩa từng bộ, từng chữ được gh p lại, m c n mang đưa th m v o những điển t ch của Khổng gi o, L o gi o v Phật gi o để tạo n n nhiều c u chuyện l th giữa ng L v ng Tư, những nh n vật hư cấu trong s ch. Ngo i ra t c giả cũng mượn những c u chuyện lịch sử, văn chương, đạo đức của Việt Nam th m v o phần kết luận của mỗi b i như vậy, l m cho người đọc biết rằng Nho sinh n y vốn gốc người Việt, học H n văn ở bậc Đại học, mới c thể hiểu tường tận về những chữ viết v điển t ch như vậy. Nếu tự m nh n i v tự m nh l luận th chắc rằng kh ng hay; n n T c giả đ lấy ch nh m nh ra để hỏi v đ p cho ng Tư, ng L , T n v Lam Ngọc. Nếu kh ng phải l t c giả th những người đối diện ấy l m sao trả lời được những c u hỏi như t c giả mong muốn?
Đến phần Đạo học, giải th ch về T nh kh ng trong thơ của Vương Duy, T c giả so s nh với T nh kh ng của Phật Gi o, rồi truyện Kiều của Cụ Nguyễn Du về "thiện căn ở tại l ng ta", t m t nh v v ng , t m từ, t m bi của Bồ T t Quan Thế m, c i thấy, c i nghe nhị nguy n v.v... thật l tuyệt diệu. T c giả cũng đ tr ch những c u thơ, văn của Cụ Nguyễn Đ nh Chiểu trong Lục V n Ti n, thơ của b Huyện Thanh Quan, của Nguyễn C ng Trứ, của Tản Đ Nguyễn Khắc Hiếu, của Nguyễn Khuyến v.v... hầu hết những thơ văn Việt Nam m ch ng ta được học từ thời Trung Học. T c giả đ kh o l o cho th m v o giữa những c u chuyện đối đ p giữa ng Tư v ng L thật l vị.
T c giả cũng tr ch thơ văn của Trần Th i T ng, Trần Nh n T ng, Tuệ Trung Thượng Sĩ v.v... từ đ T c giả giải th ch về c i ng v ng sở của những bậc Qu n Vương v Thầy dạy học. C lần Khổng Tử trả lời rằng: "Th nh tắc ng bất năng, ng học bất yểm"(L th nh, ta chẳng thể; nhưng với việc học, ta kh ng ch n.). Mặc dầu sau n y người đời t n Khổng Tử l bậc Th nh hay "vạn thế sư biểu", nhưng đương thời Khổng Tử chưa bao giờ nghĩ m nh l th nh. Đức Phật Th ch-ca M u-ni cũng vậy. Ng i tự n i rằng: "Ta chỉ l một người chỉ đường."