Mặt trời như chiếc nong đỏ ối sắp chạm m i ng i phủ r u của d y phố cổ. Bức tường b n tr i loang lổ, tr c lở, chồng ch o những d ng chữ th tục cạnh c c bộ phận sinh dục nam nữ đủ cỡ đủ kiểu vẽ bằng than hoặc mảnh gạch vỡ. Bức tường thấp, c chiếc cổng gỗ đ mất hẳn m u sơn, xi u vẹo, quanh năm nằm trong vị thế mở ngỏ. Chiếc cổng dẫn v o ng i miếu nhỏ. B n trong miếu, tr n bệ thờ bằng xi măng hai ba b i vị chẳng hiểu viết g , chẳng biết thờ ai. Trước b i vị, lư hương chỉ to n ch n nhang. Từ l u kh ng c n ai đến đ y hương kh i, ng i miếu đ biến th nh giang sơn ri ng của dơi, chuột c ng c c loại c n tr ng. Cạnh ng i miếu, một t ng cổ thụ rậm l với những rễ phụ chảy th ng thượt, b ngoằn ngo o tr n mặt đất. Con lộ hẹp nằm giữa d y phố cổ v bức tường thấp dẫn xuống bến đ , nơi c c y cầu gỗ ẩm mục mấp m d ng nước lấp l nh nh bạc. Đ u đ trong v m tối của t ng cổ thụ, tiếng cu r c d i. Phố vắng. Một con ch ốm từ ng i nh cổ m i hi n thấp t chậm chạp băng qua đường. Con ch dừng lại trước chiếc cổng xi u vẹo dẫn v o ng i miếu, ngước m m nh n về hướng bến s ng, đ i mắt đục nhờ, ngơ ng c.