, giận nghỉ chơi Suốt một năm hoặc hơn v hứa m kh ng l m xong tập thơ cho Lệ đ ng hẹn.
Rồi cứ m thầm theo nhau, đ u đ , tr n những trang ảo "Tương Tri"..., thơ Lệ vẫn như sương kh i Lạt. Man man, dặt d u, thấm nhẹ...
Rồi một h m bất chợt nhận ra nhau giữa chợ đ ng facebook. L ng khấp khởi mừng. Nhưng kh ng biết anh c mừng như m nh kh ng? Một c i nhấp nhẹ "add friend" để hờ, d l ng chưa một lần hờ hững với bằng hữu văn nghệ bao giờ.
V một h m điện thoại reo, đầu d y tiếng Lệ vồn v "Em mới 'add friend' anh hả? Anh c biết x i mấy c i thứ quỷ n y đ u ?"
, th ra giữa bao điều m nh kh ng biết, chưa biết; bao điều m nh kh ng dự trước, nhưng xảy ra v xảy đến với m nh v với nhau, tất cả đều l DUY N.
Tựa của tập thơ c lẽ v thế m th nh. Buồn vui anh em mấy thuở cũng l DUY N đ i ngộ từ một cuộc phong vận Thơ m khi xưa, bao tiền bối Thi Nh n sảng kho i hay hờn dỗi cũng lấy Thơ, văn m đối đ i thanh cao tao nh .
H m nay, t i trải t nh t i với DUY N của Lệ, trước sau v đ từng qu trọng tấm l ng thủy chung của Anh với Thơ; v mượn Thơ để sống trọn kiếp chan h a với cuộc biển d u ời, Người.
Bao giờ cũng vậy, trong mỗi tập thơ v từng b i thơ của Lệ, như h m nay đọc DUY N, vẫn man m c sương l n một nỗi niềm viễn xứ, thương về cố quận xa xăm...
- Uy n Nguy n
Related Subjects
Poetry